IAS 37 – Provisions, Contingent Liabilities and Contingent Assets

(IAS 37 – Các khoản dự phòng, nợ phải trả và tài sản tiềm tàng)

Ban hành: 09/1998

Hiệu lực: 07/1999

Lượt xem: 722


Giới thiệu về IAS 37

IAS 37 - Các khoản dự phòng, nợ phải trả và tài sản tiềm tàng đưa ra phương pháp kế toán cho các khoản dự phòng (nợ phải trả không chắc chắn về thời gian hoặc số tiền), cùng với tài sản tiềm tàng (có thể là tài sản) và nợ tiềm tàng (nghĩa vụ có thể và nghĩa vụ hiện tại không thể đo lường được). Các khoản dự phòng được đo lường theo ước tính tốt nhất (bao gồm rủi ro và sự không chắc chắn) của các chi phí cần thiết để thanh toán các nghĩa vụ hiện tại và phản ánh giá trị hiện tại của chi phí cần thiết để thanh toán nghĩa vụ khi giá trị theo thời gian của tiền là trọng yếu

IAS 37 được ban hành vào tháng 9 năm 1998 và có hiệu lực cho kỳ kế toán bắt đầu hoặc sau ngày 1 tháng 7 năm 1999.

Thuật ngữBản tiếng ViệtBản tiếng AnhDownloadBài viết

Các thuật ngữ sử dụng trong IAS 37


Bản dịch tiếng Việt của Chuẩn mực IAS 37


Bản tiếng Anh của Chuẩn mực IAS 37


Download các tài liệu liên quan đến Chuẩn mực IAS 37


Không có thông tin

Các bài viết liên quan đến Chuẩn mực IAS 37


Tóm tắt Chuẩn mực IAS 37

Mục tiêu

Mục tiêu của Chuẩn mực này là đảm bảo rằng các nguyên tắc ghi nhận và cơ sở xác định giá trị thích hợp áp dụng cho các khoản dự phòng phải trả, nợ tiềm tàng và tài sản tiềm tàng và đảm bảo thông tin được trình bày đầy đủ trong các thuyết minh nhằm giúp người sử dụng hiểu được bản chất, thời gian và giá trị của các khoản mục này.

Phạm vi

IAS 37 không bao gồm nghĩa vụ phải trả và các khoản dự phòng phát sinh từ: [IAS 37.1-6]

  • Các công cụ tài chính nằm trong phạm vi của IFRS 9 Công cụ tài chính
  • Hợp đồng có rủi ro cao
  • Hợp đồng bảo hiểm (xem IFRS 4 Hợp đồng bảo hiểm), nhưng IAS 37 áp dụng cho các điều khoản khác, nợ tiềm tàng và tài sản dự phòng
  • Một hạng mục bảo hiểm được đề cập bởi một IFRS khác. Ví dụ, Hợp đồng xây dựng IAS 11 áp dụng cho các nghĩa vụ phát sinh theo các hợp đồng đó; IAS 12 Thuế thu nhập doanh nghiệp áp dụng cho các nghĩa vụ đối với thuế thu nhập hiện hành hoặc hoãn lại; IAS 17 Cho thuê áp dụng cho nghĩa vụ cho thuê; và IAS 19 Lợi ích của người lao động áp dụng cho lương hưu và các nghĩa vụ lợi ích khác của nhân viên.

Ghi nhận một khoản dự phòng phải trả

Một khoản dự phòng phải trả được ghi nhận khi: [IAS 37.14]

  • Đơn vị có nghĩa vụ nợ hiện tại (pháp lý hoặc ngầm định) như là kết quả của sự kiện trong quá khứ;
  • Sự giảm sút về những lợi ích kinh tế có thể xảy ra do việc thanh toán nghĩa vụ nợ; và
  • Giá trị của nghĩa vụ nợ đó có thể được ước tính một cách đáng tin cậy.

Nếu các điều kiện này không đáp ứng được, không có khoản dự phòng nào được ghi nhận.

Một sự kiện có tính chất bắt buộc là một sự kiện làm nảy sinh một nghĩa vụ pháp lý hoặc nghĩa vụ ngầm định làm cho đơn vị không có lựa chọn nào khác ngoài việc thực hiện nghĩa vụ đó. [IAS 37.10]

Nghĩa vụ mang tính xây dựng phát sinh nếu thực tiễn trong quá khứ tạo ra một kỳ vọng hợp lệ đối với bên thứ ba, ví dụ, một cửa hàng bán lẻ có chính sách lâu dài cho phép khách hàng trả lại hàng hóa trong vòng 30 ngày. [IAS 37.10]

Trừ khi khó có thể xảy ra khả năng phải thanh toán nghĩa vụ, đơn vị phải thuyết minh tóm tắt bản chất của khoản nợ tiềm tàng theo từng nhóm nợ tại thời điểm kết thúc kỳ kế toán và các thông tin sau nếu phù hợp: (a) Một ước tính về ảnh hưởng tài chính của chúng, giá trị xác định theo đoạn 36-52; (b) Dấu hiệu về tính không chắc chắn liên quan đến giá trị hoặc thời gian của các khoản chi trả; và (c) Khả năng của bất kỳ khoản bồi hoàn nào. [IAS 37.86]

Rất ít trường hợp không thể chắc chắn được rằng liệu đơn vị có nghĩa vụ nợ hiện tại hay không. Trong trường hợp này, một sự kiện trong quá khứ được coi là phát sinh ra nghĩa vụ nợ hiện tại khi xem xét tất cả các bằng chứng hiện có, thì có khả năng cao là tồn tại một nghĩa vụ nợ hiện tại tại thời điểm kết thúc kỳ báo cáo. [IAS 37.15]

Xác định giá trị khoản dự phòng

Giá trị được ghi nhận của một khoản dự phòng phải trả sẽ là ước tính tốt nhất về khoản tiền sẽ phải chi để thanh toán nghĩa vụ nợ hiện tại tại thời điểm kết thúc kỳ báo cáo. [IAS 37.36] Điều này nghĩa là:

  • Khi đánh giá từng nghĩa vụ riêng lẻ, kết quả riêng lẻ có khả năng xảy ra nhất sẽ là giá trị ước tính tốt nhất của khoản nợ phải trả. Tuy nhiên, thậm chí trong trường hợp như thế, đơn vị vẫn phải xem xét các kết quả có thể xảy ra khác. Khi các kết quả có thể xảy ra khác hoặc là hầu hết lớn hơn hoặc là hầu hết nhỏ hơn kết quả có khả năng xảy ra nhất, thì giá trị ước tính tốt nhất sẽ là giá trị cao hơn hoặc thấp hơn đó. Ví dụ, nếu một đơn vị buộc phải sửa chữa một hỏng hóc nghiêm trọng trong một tòa nhà đã xây dựng cho khách hàng, và kết quả riêng lẻ có khả năng xảy ra nhất là sẽ tốn 1 triệu đồng để sửa chữa thành công ngay lần đầu, nhưng nếu có khả năng phải sữa chữa các lần tiếp theo thì phải đưa ra một khoản dự phòng có giá trị lớn hơn. [IAS 37.40]
  • Tính không chắc chắc khi ghi nhận khoản dự phòng phải trả được xem xét theo nhiều cách khác nhau tùy từng hoàn cảnh. Khi một khoản dự phòng được xác định giá trị liên quan đến nhiều khoản mục, thì nghĩa vụ nợ được ước tính dựa trên tất cả các kết quả có thể thu được với xác suất có thể xảy ra của chúng. Đây là phương pháp ước tính thống kê theo “giá trị dự kiến”. Khoản dự phòng phải trả theo đó sẽ phụ thuộc vào xác suất phát sinh khoản lỗ đã được ước tính, ví dụ 60% hay 90%. Khi các kết quả ước tính là liên tục trong một giới hạn nhất định và mỗi điểm ở trong giới hạn đó đều có khả năng xảy ra như nhau thì sẽ chọn điểm ở giữa khoảng giới hạn đó. [IAS 37.39]
  • Khi ảnh hưởng giá trị thời gian của tiền là trọng yếu, thì giá trị của một khoản dự phòng phải trả sẽ là giá trị hiện tại của khoản chi phí dự kiến cần phải bỏ ra để thanh toán cho nghĩa vụ nợ. Tỷ lệ chiết khấu phải là tỷ lệ trước thuế và phản ánh rõ những đánh giá giá trị thời gian của tiền tệ trên thị trường hiện tại và rủi ro liên quan đến khoản nợ đó. Tỷ lệ chiết khấu sẽ không phản ánh rủi ro khi giá trị ước tính về luồng tiền trong tương lai đã được điều chỉnh. [IAS 37.45 và 37.47]

Rủi ro và các yếu tố không chắc chắn luôn tồn tại xung quanh các sự kiện và tình huống cần phải được xem xét khi xác định giá trị ước tính tốt nhất cho một khoản dự phòng phải trả. [IAS 37.42]

Khi một hoặc tất cả các khoản chi phí cần thiết để thanh toán cho khoản dự phòng phải trả dự kiến sẽ được bồi hoàn bởi bên khác thì khoản bồi hoàn này chỉ được ghi nhận khi và chỉ khi đơn vị chắc chắn nhận được khoản bồi hoàn đó nếu đơn vị thanh toán nghĩa vụ nợ. Khoản bồi hoàn có thể được ghi nhận như một tài sản riêng biệt. Giá trị khoản bồi hoàn được ghi nhận không vượt quá giá trị của khoản dự phòng phải trả. [IAS 37.53]

Khi đo lường một điều khoản, hãy xem xét các sự kiện trong tương lai như sau:

  • Dự báo những thay đổi hợp lý trong việc áp dụng công nghệ hiện có [IAS 37.49]
  • Bỏ qua những lợi ích có thể có từ việc bán tài sản [IAS 37.51]
  • Chỉ xem xét những thay đổi về luật pháp nếu hầu như chắc chắn được ban hành [IAS 37.50]

Thay đổi khoản dự phòng phải trả [IAS 37.59]

  • Xem xét và điều chỉnh các khoản dự phòng tại thời điểm lập báo cáo tài chính
  • Nếu khả năng phải thanh toán nghĩa vụ không còn, dự phòng sẽ được hoàn nhập.

Tái cấu trúc

Một sự tái cấu trúc là: [IAS 37.70]

  • bán hoặc chấm dứt một hoạt động kinh doanh
  • đóng cửa kinh doanh của các địa điểm kinh doanh
  • thay đổi trong tổ chức cơ cấu quản lý.
  • tổ chức lại cơ bản.

Các điều khoản tái cấu trúc cần được ghi nhận như sau: [IAS 37.72]

  • Bán hoạt động: chỉ công nhận một điều khoản sau khi thỏa thuận bán ràng buộc [IAS 37.78]
  • Đóng cửa hoặc tổ chức lại: chỉ công nhận một điều khoản sau khi kế hoạch chính thức chi tiết được thông qua và bắt đầu được thực hiện, hoặc thông báo cho những người bị ảnh hưởng. Một quyết định của hội đồng quản trị là không đủ.
  • Tổn thất hoạt động trong tương lai: các khoản dự phòng không được ghi nhận cho các khoản lỗ hoạt động trong tương lai, ngay cả trong tái cơ cấu
  • Điều khoản tái cơ cấu khi mua lại: chỉ công nhận một điều khoản nếu có nghĩa vụ tại ngày mua lại [IFRS 3.11]

Các điều khoản tái cấu trúc chỉ nên bao gồm các khoản chi trực tiếp cần thiết cho việc tái cấu trúc, chứ không phải các chi phí liên quan đến các hoạt động đang diễn ra của đơn vị. [IAS 37.80]

Tài khoản ghi nợ tương ứng?

Khi một khoản dự phòng (trách nhiệm pháp lý) được ghi nhận, tài khoản ghi nợ cho một khoản dự phòng không phải lúc nào cũng là tài khoản chi phí. Đôi khi khoản dự phòng có thể tạo thành một phần nguyên giá của tài sản. Ví dụ: được bao gồm trong giá gốc hàng tồn kho, hoặc nghĩa vụ làm sạch môi trường khi một mỏ mới được mở hoặc một giàn khoan dầu ngoài khơi được lắp đặt. [IAS 37.8]

Sử dụng các khoản dự phòng

Các khoản dự phòng chỉ được sử dụng cho mục đích mà chúng được trích lập ban đầu. Chúng cần được xem xét tại ngày lập báo cáo tài chính và điều chỉnh để phản ánh ước tính tốt nhất. Nếu không còn khả năng một nguồn lực sẽ phải chi ra để thanh toán nghĩa vụ, khoản dự phòng cần được hoàn lại. [IAS 37.61]

Công nợ tiềm tàng

Vì có những điểm chung liên quan đến các khoản nợ không chắc chắn, IAS 37 cũng đề cập đến các khoản nợ tiềm tàng. Chuẩn mực yêu cầu các đơn vị không ghi nhận các khoản nợ tiềm tàng nhưng nên trình bày trong thuyết minh. [IAS 37.86]

Tài sản tiềm tàng

Tài sản tiềm tàng không được ghi nhận trên Báo cáo nhưng cần được trình bày trên thuyết minh nếu khả năng có thể thu được lợi ích kinh tế. Khi việc thu được lợi ích kinh tế gần như chắc chắn thì tài sản đó không phải là tài sản tiềm tàng mà cần ghi nhận là tài sản. [IAS 37.31-35]

Trình bày và công bố

Sự thống nhất giữa từng loại điều khoản: [IAS 37.84]

Với mỗi nhóm dự phòng phải trả, đơn vị phải thuyết minh:

  • Giá trị ghi sổ tại thời điểm đầu kỳ và cuối kỳ;
  • Số dự phòng tăng do trích bổ sung trong kỳ, bao gồm cả việc tăng các khoản dự phòng hiện có;
  • Số dự phòng giảm trong kỳ (ví dụ các khoản chi phí đã phát sinh và sử dụng khoản dự phòng đã trích lập);
  • Số dự phòng không sử dụng được hoàn nhập trong kỳ; và
  • Số dự phòng tăng trong kỳ do chiết khấu giá trị khoản dự phòng tăng lên theo thời gian và do ảnh hưởng của thay đổi tỷ lệ chiết khấu.

Thông tin so sánh không bắt buộc phải trình bày. [IAS 37.84]

Đối với mỗi loại dự phòng, cần trình bày một mô tả ngắn gọn về: [IAS 37.85]

  • Mô tả vắn tắt bản chất của nghĩa vụ và thời gian dự kiến của các khoản chi trả.
  • Các dấu hiệu về tính không chắc chắn về thời gian hay giá trị của các khoản chi trả nêu trên. Nếu cần phải cung cấp đầy đủ thông tin, đơn vị phải công bố các giả định chính liên quan đến các sự kiện trong tương lai như đề cập tại đoạn 48; và
  • Giá trị khoản bồi hoàn dự kiến, nêu rõ giá trị của bất kỳ tài sản nào được ghi nhận tương ứng với khoản bồi hoàn dự kiến đó.
Scroll to Top